Tôi
là một cậu bé lanh lợi và học hành cũng khá, từ nhỏ tôi đã thích khoác
trên mình chiếc áo Blouse trắng – trông thánh thiện và tài năng đến lạ
kì…Có lẽ đó chỉ là cái nhìn ngây ngô của một cậu bé lớp 3 khi nhìn thấy
những vị "thiên thần áo trắng" đã cứu sống biết bao nhiêu mạng người, nó
rất thán phục và cũng ước ao một ngày nào đó sẽ trở thành một người tài
năng như thế...
Chính vì muốn trở thành bác sĩ, tôi rất siêng năng học Toán, không hiểu
vì sao nhưng khi đặt bút giải những bài Toán hóc búa tôi có thể suy
nghĩ từ ngày này qua ngày khác…Văn thì tôi cũng được thầy khen ngợi rất
nhiều nhưng lại thấy con trai học Văn sao mà ướt át quá.
Mọi
chuyện không phải lúc nào cũng như người ta mong đợi, tôi thất bại thảm
hại sau cuộc thi giỏi Toán của trường năm lớp 5. Không biết có phải vì
thầy ra đề khó quá hay tại tôi đã quá chủ quan và tự tin vào khả năng
của mình, câu hỏi ấy cứ văng vẳng trong tai tôi và để lại cho tôi một
nỗi buồn tê tái.
Vì
sao tôi lại buồn đến vậy? Vì tôi thích môn Toán, tôi chú tâm học thật
tốt môn này để rồi chợt nhận ra mình chẳng biết gì về nó cả, một thất
bại nặng nề nhất từ trước tới giờ khiến tôi gục ngã..Tôi cảm thấy mình
bất lực, cảm thấy giận bản thân vì đã quá tự kiêu, quá tin vào khả năng
không có thực của mình để rồi giờ đây vấp ngã thật đau đớn. Ui, thật
buồn chết được!!
Và
quả thực kết quả không có gì thần kì cả, môn Toán của tôi chẳng có ai
đoạt giải, trong khi những môn khác đoạt giải rất nhiều, thấy tụi nó vui
cười mà tôi rơm rớm nước mắt – nước mắt của một người thất bại, nước
mắt của một kẻ đã quá tự tin vào năng lực của mình nhưng kết quả thì…ê
chề.
Sau
nhiều ngày buồn bã, tôi chẳng thèm đá động gì đến sách vở cả, nhất là
môn Toán. Tôi cảm thấy nó thật đáng ghét, chẳng còn hứng thú gì hết,
nhìn thấy là càng thêm buồn mà thôi.
Thấy
tôi buồn, mẹ động viên tôi nhiều lắm và còn gợi ý sao tôi không thử sức
mình với môn Văn– một môn học mà bấy lâu nay tôi vẫn thường đạt được
những điểm cao nhất lớp. Hơn nữa, thầy Huy – thầy dạy Văn lớp tôi vẫn
thường khuyên tôi như vậy mà. Ngày biết tôi rớt học sinh giỏi Toán, thầy
còn vỗ về, an ủi tôi rất nhiều, khuyên tôi nên đứng dậy và xây dựng một
lối đi mới. Tại sao lại không nhỉ?
Thế
là kể từ đó, tôi từ bỏ nỗi buồn, từ bỏ sự kiêu ngạo và từ bỏ luôn những
mơ mộng hão huyền về khả năng Toán học của mình đề bắt đầu khám phá một
miền đất mới, chính thầy là người không những đã đỡ tôi đứng dậy mà còn
cho tôi một niềm tin về một chân trời mới, đầy niềm tin và hy vọng.
Rồi
từng ngày, từng ngày cứ trôi qua tôi vẫn luôn miệt mài cố gắng và thầy
vẫn luôn dạy tôi bằng ngọn lửa nhiệt tình của nghề giáo – bằng kho kiến
thức thầy đã tích tụ bấy lâu nay…Càng ngày tôi càng thấy Văn là một môn
học vô cùng thú vị, cho tôi đến những vùng trời mới lạ và kì diệu biết
bao, vì vậy tôi ngày càng yêu thích Văn cũng như kính trọng tài năng và
cái tâm của thầy…
Ngày
tôi học sinh giỏi Văn lớp 5 cấp tỉnh, người đầu tiên tôi chạy đến báo
là thầy cùng với niềm vui dâng tràn trong ánh mắt...Lúc ấy thầy nhìn tôi
bằng ánh mắt trìu mến giống như ánh mắt của người cha hiền dành cho đứa
con bé nhỏ của mình, thầy không khen tôi có lẽ vì thầy không muốn tôi
sẽ lại say sưa với chiến thắng mà quên đi hiện tại và tương lai...thầy
chỉ vỗ đầu tôi và nói: “Tất cả chỉ mới bắt đầu thôi con à…Phải cố gắng
thật nhiều con nhé...”. Tôi biết thầy rất vui vì bao công sức của thầy
giờ đã được đền đáp phần nào vì tôi thực sự không khiến thầy thất vọng.
Tôi chợt xuất khẩu thành thơ để tặng cho thầy:
“Đò ai chở khách sang sông
Như thầy tận tụy đèn khuya một mình
Dạy em trang sách i tờ
Đưa em bay đến bến bờ ước mơ
Dù cho đi khắp nẻo đường
Ơn thầy em mãi trọn đời khắc ghi”



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét